Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Lương Hùng)
  • (Trương Hoàng Anh)

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    TIETDAYLOC.flv TIETDAYLOC.flv TIETDAYHIEU.flv TIETDAYHIEU.flv Huong_dan_16_Nut_day_can_ban.flv BAT_DANG_THUC_TAM_GIAC.swf Van_chuyen_nuoc_va_muoi_khoang_trong_cay.swf Su_hinh_thanh_lien_ket_trong_phan_tu_Hidro.swf Qua_trinh_phan_ung_tao_ra_nuoc.swf Khi_amoniac_khu_dong_II_oxit.swf Dieu_che_khi_CO2_trong_phong_thi_nghiem.swf Trai_dat_va_mat_troi.swf Tkb.png Tim_3d.swf Mo_hinh_phan_tu_3D.swf Day_chuyen_san_xuat_Khi_CO.swf TronNgauNhien_HoanViTheoNhom.flv

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên dạy học tỉnh Quảng Ngãi.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Mùa xuân chín

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hải Yến
    Ngày gửi: 18h:04' 29-05-2024
    Dung lượng: 7.8 MB
    Số lượt tải: 1415
    Số lượt thích: 0 người
    Tiết…:

    MÙA XUÂN CHÍN
    -Hàn Mặc Tử-

    Ta đợi mùa xuân
    từ thuở đó

    Suốt mùa em có thấy
    bâng khuâng…

    Mùa
    xuân

    - Những bài
    thơ về mùa
    xuân:

    + Mùa xuân nho
    nhỏ (Thanh Hải)
    + Vội vàng (Xuân
    Diệu)
    + Mưa xuân (Anh
    Thơ)…

    ? Kể tên một số
    bài thơ, câu thơ về
    mùa xuân mà em đã
    đọc, đã học?
    - Những câu thơ về mùa xuân:

    + “Mùa xuân người ra đồng
    Lộc trải dài nương mạ”
    + “Ai biết hồn tôi say mộng ảo
    Ý thu góp lại cản tình xuân?”
    + “Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
    Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi;
    Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
    Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời.”

    Ai biết mùa xuân có tự bao giờ
    và thơ xuân có tự bao giờ? Chỉ biết
    sinh ra mùa xuân đã đẹp, đầy sức
    sống và thổi vào lòng người thành
    hồn thơ. Hôm qua, hôm nay và
    ngày mai kia mùa vẫn tươi đẹp,
    tinh khôi. Và đâu đó trong ngày
    hôm qua, ta đã có Hàn Mặc Tử
    với một “MÙA XUÂN CHÍN" .

    PHIẾU HỌC TẬP SỐ 1

    Nhóm/tổ/Tên học sinh: …………………….………………………
    Lớp: ……………………………………………………………………
    Trường: ………………………………………………………………
    Bài học: Mùa xuân chín
    Nhiệm vụ
    Nội dung

    Nhóm 1: Giới thiệu về tác giả Hàn Mặc Tử và bài thơ.
    Nhóm 2: Bức tranh mùa xuân và cảm xúc của thi sĩ thể hiện qua
    khổ thơ 1?
    Nhóm 3: Hình ảnh thiên nhiên, con người mùa xuân được miêu tả
    trong khổ thơ 2 như thế nào? Cảm xúc của thi sĩ thể hiện qua các
    hình ảnh ấy là gì?
    Nhóm 4: Tiếng hát của các cô thôn nữ được miêu tả như thế nào?
    Qua tiếng hát thấy được gì về bức tranh mùa xuân và cảm xúc của
    thi sĩ?
    Nhóm 5: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là ai? Tâm trạng của nhân
    vật trữ tình được thể hiện như thế nào trong khổ thơ thứ 4? Ý nghĩa
    của hình ảnh người chị gánh thóc bên bờ sông nắng chang chang?
    Nhóm 6: Bài thơ có đặc sắc gì về nghệ thuật và ý nghĩa sâu sắc gì
    về nội dung?

     

     

     

     

    Rubrics đánh giá phiếu học tập
     
     
    STT Tiêu chí

    1
    2
    3
    4
    5

    Xác định đúng mục
    đích thuyết trình
    Quan điểm thuyết
    trình phù hợp
    Luận điểm rõ ràng,
    sắc sảo
    Luận cứ đầy đủ,
    thuyết phục
    Luận chứng thuyết
    phục

    Mức độ đạt được
    Tốt
    (4)
     

    Khá
    (3)

    Trung
    bình (2)

    Cần
    điều
    chỉnh (1)

     
     

     
     

     
     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

    I. TÌM HIỂU CHUNG
    1. Tác giả:

    Thi sĩ họ Hàn đa tài, đa tình và
    những bóng hồng trong cuộc
    đời ông: Hoàng Cúc, Mộng
    Cầm, Mai Đình, Ngọc Sương,
    Thương Thương…

    - Hàn Mặc Tử (1912 - 1940), tên
    khai sinh là Nguyễn Trọng Trí.
    - Sinh ra ở Đồng Hới, tỉnh Quảng
    Bình trong một gia đình viên chức
    nghèo.
    - Năm 18 tuổi, ông theo gia đình
    vào sống tại thành phố Quy Nhơn,
    tỉnh Bình Định, làm viên chức ở Sở
    đạc điền Bình Định rồi vào Sài Gòn
    làm báo.
    - Cuộc đời nhiều bất hạnh:
    + Cha mất sớm
    + Mắc bệnh phong
    + Tình yêu trắc trở
    + Mất khi 28 tuổi

    Nơi ở của Hàn Mạc Tử khi
    bị bệnh rồi mất

    Chiếc giường Hàn đã nằm vật vã
    với những cơn đau và trút hơi thở
    cuối cùng ngày 11-11-1940
    Mộ Hàn
    Mặc Tử
    trên đồi
    Thi nhân
    ở Quy
    Nhơn

    1. Tác giả:

    - Bút danh:
    “Hàn” chỉ cây bút lông

    Hàn
    Mặc
    Tử

    “Mặc” là mực dùng để viết
    “Tử” là người
    “Hàn Mặc Tử” có nghĩa là người viết văn, làm
    thơ hoặc người có duyên nợ với văn chương.
    Ngoài ra ông còn một số bút danh khác như:
    Minh Duệ Thị, Phong Trần, Lệ Thanh,….

    1. Tác giả:
    - Hàn Mặc Tử là một đại diện độc đáo của phong trào
    Thơ mới, trụ cột của trường thơ Loạn Bình Định...
    + Thơ Hàn bộc lộ
    một thế giới nội
    tâm mãnh liệt với
    những cung bậc
    cảm xúc được
    đẩy đến tột cùng.

    + Ngôn ngữ thơ
    giàu cảm giác
    mạnh với nhiều
    hình ảnh độc đáo,
    thể hiện trí tưởng
    tượng
    phóng
    khoáng, thậm chí
    dị kì.

    + Một số tập thơ
    tiêu biểu của Hàn
    Mặc Tử: Gái quê
    (1936), Thơ Hàn
    Mặc Tử (1942),
    Chơi giữa mùa
    trăng (thơ không
    vần, 1944),...

    2. Tác phẩm

    - Xuất xứ:
    + Sáng tác khi Hàn Mặc Tử ở trại phong Quy
    Hòa.
    + Xếp ở phần Hương thơm trong tập thơ Đau
    thương (Thơ Điên) xuất bản năm 1938.
    + Là một trong số ít những thi phẩm trong sáng,
    thơ mộng viết về cảnh quê, tình quê của Hàn
    Mặc Tử.
    - Nhan đề: Cấu tạo bởi: Danh từ + Động từ (trạng
    thái) hoặc Danh từ + Tính từ.
    + Gợi mùa xuân đang đi vào độ rực rỡ, căng
    mọng, tròn đầy, tươi đẹp, sức xuân dồi dào nhất.
    + Nhưng trạng thái tươi đẹp nhất này không
    vĩnh cửu, bởi mọi vật khi đạt đến độ đẹp nhất thì
    nó thường giáp ranh với phôi pha, phai nhạt.
    => Tâm trạng đầy lưu luyến bâng khuâng.

    II. ĐỌC – HIỂU
    1. Khổ 1

    Trong làn nắng ửng khói mơ tan
    - Mùa xuân bắt đầu từ cái nắng mới lạ
    thường:
    + Làn nắng: Chữ "làn" như gợi một hơi thở
    nhẹ nhàng, nắng như mỏng tang, mềm mại
    trải đều trong thơ và trong không gian.
    + “Làn nắng ửng" trong "khói mơ tan" gợi
    cảnh sắc mùa xuân nhẹ nhàng, đẹp dân dã
    mà huyền diệu, mộng mơ.

    abc

    “Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng”
    - Hình ảnh “Đôi mái nhà tranh”:
    + Một nét thơ cổ điển khiến cảnh như
    có hồn, như có tình.
    + Nắng rắc lên "đôi mái nhà tranh"
    chút sắc xuân, hương xuân tạo nên
    những hột nắng lấm tấm vàng lung linh,
    diệu kì.

    - Cảnh vật mùa xuân có cả âm thanh: “Sột soạt gió trêu tà áo biếc”
    + “Sột soạt”: gợi âm thanh của gió trên tà áo
    mới.
    + Chữ "trêu": vừa mang hương sắc đồng quê của
    ca dao, dân ca vừa tươi tắn, tình tứ …
    => Gió cũng phải chọn tấm áo vừa biếc vừa mới
    thật thơ, thật đẹp mà "trêu“
    “Trên giàn thiên lí. Bóng xuân sang”

    abc

    - Giàn thiên lí báo xuân đã về:
     + Mùa xuân len lỏi vào cảnh vật, giàn
    thiên lý báo xuân về khiến cây cỏ,
    thiên nhiên đất trời và lòng người như
    xốn xang, hoà quyện.
    + Cảm xúc ngưng đọng với một chút
    ngập ngừng, bâng khuâng, vấn vương
    thể hiện ở dấu chấm giữa dòng thơ.

    => Bốn câu thơ là bức tranh mùa
    xuân chốn thôn quê thanh bình, duyên
    dáng và đáng yêu. Trạng thái chín của
    mùa xuân được thể hiện sự vận động
    của sự vật, giàu tính hình tượng và
    cảm xúc rất khác so với sự trung tính,
    đạm bạc, tĩnh tại, vĩnh cửu trong thơ
    trung đại.

    abc

    2. Khổ 2

    “Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
    Bao cô thôn nữ hát trên đồi”
    Mùa xuân lan xa từ cảnh vật
    sang con người:
    + Vạn vật mang sức xuân:
    Gam màu xanh tươi, hình ảnh ẩn
    dụ "sóng cỏ" và ba chữ "gợn tới
    trời" gợi tả làn cỏ xanh tươi trải
    dài, dập dờn trong làn gió xuân
    nhẹ thổi.
    -

    + “Bao cô thôn nữ hát trên đồi”: Con người của mùa xuân thật trẻ
    trung, hồn nhiên, đầy sức sống thể hiện qua hình ảnh các cô thôn
    nữ đang ca hát yêu đời.

    “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
    Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.”
    + “Đám xuân xanh ấy": chỉ các cô
    thôn nữ đang hát, đang yêu đời
    + Các cô gái ấy sẽ "theo chồng bỏ cuộc
    chơi” nên mùa xuân đang chín đã báo
    hiệu sự phai nhạt.

    abc

    - Tiếng hát mùa xuân đang tình tứ
    và sắc xuân, hương xuân, tình
    xuân "đang chín" dần, bỗng ngập
    ngừng, hẫng hụt, băn khoăn,
    quyến luyến khi nhận ra mùa
    xuân, tuổi xuân tươi đẹp, hồn
    nhiên sẽ trôi qua.

    3. Khổ 3
    - Lời hát của các cô thôn nữ góp phần làm nên
    một "mùa xuân chín":
    + Tiếng ca “vắt
    vẻo" vút lên cao rồi
    ngập ngừng, lưu
    luyến giữa "lưng
    chừng núi" gợi lên
    nhiều xao xuyến
    bâng khuâng.
    => Vắt vẻo”, "hổn
    hển", "thầm thì" là ba
    cung bậc của âm
    thanh mùa xuân đang
    chín.

    + Tiếng hát "hổn hển"
    là nhịp thở gấp gáp,
    hồi hộp đầy hương
    xuân, tình xuân được
    so sánh với “lời của
    nước mây“ vừa thực
    vừa mơ đến lạ kì.

    + Tiếng hát như
    tiếng thầm thì tâm
    sự "thầm thĩ với
    ai", với người ở
    dưới bóng trúc đầy
    tha thiết, thân
    thương.

    Giai điệu phong phú của khúc hát
    đồng quê, làm lòng người say mê,
    rộn ràng để chợt nhận ra ý vị của
    mùa xuân: "Nghe ra ý vị và thơ
    ngây…"

    4. Khổ 4

    - Hàn Mặc Tử chính là người lữ khách đi
    qua gặp cái ý vị của mùa xuân: "Khách
    xa gặp lúc mùa xuân chín…".
    - Gặp lúc mùa xuân chín ấy mà nhớ làng
    quê của mình:
    Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng
    + “sực nhớ”: là những khoảnh khắc
    bất chợt, bất thần, vụt hiện, ngẫu nhiên.
    => Đây là nét nhân bản ở con người
    nặng tình với quê hương xứ sở.

    abc

    “Chị ấy năm nay còn gánh thóc
    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang".
    - Gặp lúc mùa xuân chín tâm hồn lãng tử cảm xúc, thổn thức vì
    :
    + Người chị đã qua
    + Các cô gái trong
    thời xuân xanh và
    ở khổ thơ trước
    bây giờ chỉ còn là sự
    Bao cô thôn nữ
    nhọc nhằn, lam lũ
    hát trên đồi đang
    gợi bao nhiêu trắc
    trong độ thanh
    ẩn, thương cảm.
    xuân phơi phới.

    abc

    + Ở khổ thơ này hiện
    lên trong tâm tưởng
    nhân vật trữ tình là
    hình ảnh một người
    chị gánh thóc bên bờ
    sông nắng gắt.

    => Nhân vật trữ tình nhạy cảm, khao
    khát giao cảm nhưng cô đơn nên khi
    mùa xuân còn viên mãn đã u hoài về
    một viễn cảnh phai tàn, cảm nhận
    được cái phù du, thoáng chốc của
    mọi vẻ đẹp ở đời; thấy cái hân hoan
    của đời người chỉ là khoảnh khắc.

    - Các cặp vần trắng- nắng; changchang ở câu thơ cuối tạo âm hưởng
    kéo dài, ngân nga để lại dư âm vang
    mãi trong lòng người đọc về một mùa
    xuân tươi đẹp nhưng đang dần nhạt
    phai.

    III. TỔNG KẾT
    1. Nghệ thuật
    - Ngôn từ sáng tạo:

    + Gợi ra nhiều nét nghĩa hoặc liên tưởng
    về âm thanh, hình ảnh.
    + Kết hợp từ ngữ mới lạ: gợn tới trời, đám
    xuân xanh, ý vị, mùa xuân chín... - - Biện
    pháp tu từ: Đảo ngữ, so sánh, nhân hóa
    “Sột soạt …”; “Tiếng ca …”…
    - Ngắt nhịp biến hóa, chủ yếu 4/3 hoặc
    2/2/3. Các vần ang; ơi; ây được gieo theo
    vị trí, cách thức khác nhau.
    - Màu sắc cổ điển hài hòa với cái dân
    dã, trẻ trung, bình dị. Giọng điệu khi
    tha thiết, say sưa, khi lắng trầm, điềm tĩnh
    và trắc ẩn.

    2. Nội dung
    - Bài thơ là một bức
    tranh xuân rạo rực, say
    đắm, con người và cảnh
    vật giao hòa mãnh liệt.
    Nhưng mùa xuân đang
    “chín” mà đã sắp tàn
    phai, thơ mộng mà
    thoáng buồn.
    - Yêu mùa xuân chín,
    đồng quê thân thuộc
    cũng chính là biểu hiện
    sâu sắc của tình yêu quê
    hương, đất nước.

    IV. LUYỆN TẬP
    PHIẾU HỌC TẬP SỐ 2
    Nhóm/tổ/Tên học sinh:
    ………………………………………………
    Lớp: ………….
    …………………………………………………………
    Trường:
    …………………………………………………………………
    Nhiệm vụ
    Nội dung
    học:
    xuânbài
    chín
    Hình ảnh,Bài
    nhịp
    và Mùa
    vần trong
    thơ– Hàn Mặc Tử
     
    có mối liên hệ như thế nào với mạch
    cảm xúc của nhân vật trữ tình?
    Hãy nêu cảm nhận của anh/chị về  
    nhân vật trữ tình trong bài thơ.

    BẢNG KIỂM ĐÁNH GIÁ
    PHIẾU HỌC TẬP SỐ 2
    STT

    Tiêu chí

    1.

    Nêu đúng trọng tâm câu hỏi

     

    2.

    Trình bày khoa học, logic, có
    dẫn chứng

     

    3.

    Có quan điểm, chủ kiến riêng

     

    Kết quả
    (Đạt/không đạt)

    GỢI Ý:
    Câu 1:
    - Hình ảnh, nhịp và vần trong bài thơ có mối liên hệ với
    mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình:
    + Là phương tiện để nhân vật trữ tình biểu lộ mạch cảm
    xúc của mình. Ban đầu mang âm hưởng vui tươi, sau đó lại
    trở nên trầm buồn, sâu lắng. Đó là do có sự xuất hiện của
    hình ảnh“những cô thôn nữ hát trên đồi” gợi bóng hình
    người chị mà tác giả yêu quí. Tất cả sắc xuân huy hoàng ấy
    chỉ là một ánh chớp kỷ niệm thoáng qua, cái còn lại khiến
    người ta thêm buồn thương.
    + Làm cho giọng điệu cũng vì vậy mà phong phú, da diết,
    tha thiết hơn. 

    GỢI Ý:
    Câu 2:
    Nhân vật trữ tình là người nhạy cảm với sự sống, giao cảm
    với cuộc đời những vẫn có những suy tư, lo âu. Nhân vật trữ
    tình đã cảm nhận được bức tranh xuân tươi đẹp, căng tràn sự
    sống. Nhưng khi mùa xuân còn viên mãn, đạt đến trạng thái
    “chín” đã u hoài về một viễn cảnh phai tàn. Ngay khi nghe
    tiếng hát của cô thôn nữ thanh xuân đã nghĩ đến người chị
    nhọc nhằn, lầm lụi, cảm nhận được cái phù du, thoáng chốc
    của mọi vẻ đẹp ở đời; cảm giác được cái hân hoan của đời
    người chỉ là khoảnh khắc, cái nhọc nhằn của kiếp người thì
    mòn mỏi, dài lâu; xúc động trước cái vui của nhân gian vẫn
    không quên cái khốn khó của đời sống.

    V. VẬN DỤNG
    Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày cảm nhận
    về một câu thơ hoặc một hình ảnh trong bài thơ Mùa
    xuân chín của Hàn Mặc Tử đã gợi cho bạn nhiều ấn
    tượng và cảm xúc.

    abc

    V. VẬN DỤNG
    GỢI Ý:
    Mùa xuân mỗi khoảnh khắc một vẻ, lúc là "mùa xuân nho
    nhỏ", lúc là "mùa xuân xanh"... và đây Mùa xuân chín nghe vừa
    mới, vừa sôi nổi, vừa có một sức sống dồn nén đang thầm nảy nở
    giống như cái mới, cái lãng mạn và khao khát trong tâm hồn Hàn
    Mặc Tử. Hai câu thơ cuối có lẽ là hai câu thơ hay nhất trong bài
    thơ. Câu thơ miêu tả hình ảnh người chị gánh thóc đi dọc bờ sông
    vào buổi trưa nắng chang chang.
    Chị ấy năm nay còn gánh thóc
    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?
     

    abc

       

    V. VẬN DỤNG
         Một hình ảnh thơ thật mới, thật đẹp nhưng cũng có cái gì đó làm lòng

    tôi quặn lại. Hương nắng của mùa xuân tỏa khắp bờ sông, phủ lên hình
    ảnh người chị gánh thóc một màu sắc lãng mạn của cái đẹp huyền ảo,
    lung linh trong cõi nhớ. Hình ảnh "chị ấy" là hình ảnh một người con
    gái ẩn danh mà người đọc không thể biết đó là ai, chỉ có tác giả mới biết
    để mà "sực nhớ", mà thầm hỏi, mà man mác sợ "mùa xuân chín" ấy sẽ
    trôi qua. Hình như đó là nét thơ của Hàn Mặc Tử, là tâm hồn Hàn Mặc
    Tử luôn khao khát giao cảm với đời, luôn có một nỗi niềm cô đơn, trống
    vắng, hẫng hụt như thế. Đó là sự tỏa sáng của cái đẹp hài hòa, đan
    quyện phả ra từ xuân sắc, xuân tình, từ tạo vật và con người khi ở độ
    xuân chín. Tuy nhiên, tất cả xuân sắc, xuân thì đẹp huy hoàng ấy chỉ là
    một ánh chớp kỷ niệm thoáng qua mà thôi. Đó là cái ký ức về xuân thì
    của “chị ấy” của ngày xa xưa. Cho nên, ở hiện tại, người khách xa sực
    nhớ cũng là để ngậm ngùi, tiếc thương – tiếc thương cho cái đẹp không
    biết bây giờ có còn không?

    abc
     
    Gửi ý kiến